Anh không muốn trong vần thơ cho em
Có tiếng thú kêu giữa đêm rừng lạnh lẻo
Mỗi bận lũ về: mưa gầm, suối réo
Rừng mịt mù, cảnh vật chỉ màu đen

Mỗi cuộc hành trình, anh chưa kể cho em
Lên đỉnh đèo cao, thêm dồn hơi thở
Vách đá cheo leo, ầm ầm thác đổ
Ngày lại ngày..., cứ thế anh đi.

Cuộc sông phiêu lưu, thiếu thốn những gì
Ngủ chiếc lều con, ăn nơi bờ suối
Giữa rừng khuya ngọn đèn dầu le lói
Là những gì anh chưa viết cho em

Còn nhớ chăng em cái buổi làm quen
Lý tưởng, ước mơ, tình yêu, khát vọng
Tuổi trẻ biết yêu như biển chiều dậy sóng
Như cánh chim bằng say khoảng trời xanh

Ta lớn lên dần khi biết gọi: em, anh
Đọc “Thép đã tôi” thấy đời mình bé lại
Yêu quý Paven con người vĩ đại
Lòng tự nhủ lòng: Hãy sống như anh

Và hôm nay trong sâu thẳm rừng xanh
Chiếc ba lô trên lưng mạng nặng tình đất nước
Mỗi chặng đường đi thêm yêu nghề Địa chất
Thêm hiểu cuộc đời: Đâu chỉ sống cho ta

Theo: Lê Ích Nhi- Liên Đoàn ĐC Bắc Trung Bộ

Bài Viết Cùng Chuyên Mục: